Lời câm
Hôm nay là một ngày thật mệt mỏi, tôi quyết định viết nhật ký vài dòng để giải tỏa stress như lời khuyên của nhiều người. Mệt mỏi vì tôi không có khoảng thời gian nghỉ ngơi để bản thân mình không bị đẩy đến cái ranh giới đỏ của sự chịu đựng. Tôi giống như kẻ đã định lội một chân xuống cái hồ mang tên “Sụp đổ” nhưng rồi lại nhấc lên rồi lại lặp lại như thế vài lần. Đó là lúc trong đầu bắt đầu xuất hiện những điều tiêu cực ngoài ý muốn và tôi cố gắng thoát khỏi nó bằng mọi cách. Nhưng chính tôi trong lúc thực hiện công việc của mình đã chủ động và mạo hiểm tự đối mặt với nó, xem rằng nó ảnh hưởng đến khả năng tập trung của mình đến đâu. Giới hạn của tôi bây giờ thấp hơn bình thường vì áp lực với mình luôn thường trực từng phút từng giây. Nếu mạnh mẽ là cách duy nhất để đối diện với bệnh tật thì còn cách nào để không?
Trước hết phải mô tả ngày ấy ra sao, để sau này nhớ lại nó không bị lẫn lộn giữa muôn vàn ngày của tháng năm cuộc đời. Mặc dù không chắc hậu thế có xác định được nó hay không. Nhưng nếu như mô tả đúng một kiểu ở mọi nơi thì thật nhàm chán. Mà nhàm chán sẽ hủy hoại một con người trước bất cứ cái gì, vì nó triệt tiêu mọi động lực. Như chiếc xe vậy, nếu anh dừng anh sẽ đổ xuống, nếu anh muốn cân bằng anh phải đi.
Đây là cái năm mà ở châu lục văn minh nhất thế giới người ta đang đốt than và lượm củi về để sưởi ấm, ở châu lục đông dân nhất thế giới người ta đang bị nung chảy trong nắng nóng và ngập chìm trong lũ lụt, còn ở châu lục khô cằn nhất thế giới người ta đang vật lộn trong cơn khát “lương thực” và khủng hoảng “phân bón” dù được miễn phí vì nỗi lo bị trừng phạt cả “quà tặng”. Không rõ tôi tóm tắt như vậy đã đủ hình dung đây là năm nào chưa.
Chưa hết, trong một lục địa già, bắt đầu từ khi mà chúng ta còn “tháng riêng là tháng ăn chơi” thì cho đến giờ, hai anh hàng xóm lụ khụ thuộc một cường quốc đã tồn tại trong quá khứ và có nhiều lý tưởng của tương lai đã cãi nhau được 6 tháng. Tôi nhớ gần như các lãnh đạo của cả thế giới đứng ra làm trung gian, cả tự đề cử và được nhờ vả, nhưng cuối cùng thì họ càng cãi nhau to hơn. Khó mà giảng hòa được, khi mà sen đầm quốc tế vẫn cứ nhảy và không ngừng dập lửa bằng “xăng dầu”. Giờ thì chỉ có thể nhờ người ngoài hành tinh làm trung gian mà thôi. Nhưng họ sẽ hạ cánh trên phi thuyền của ai? Nếu tôi không nhầm thì những thông tin mơ hồ về UFO… đều liên quan đến NASA thì phải. Không rõ người ngoài hành tinh có hiểu rõ sự tình và có thể làm một người hòa giải khách quan hay không?
Đây là một ngày mùa hè, nhưng mà tôi lại rét run và sởn gai ốc vì lạnh đến mức phải tắt quạt. Một ngày tôi đã đi ra ngoài, không mang theo bất cứ thứ gì để chứng minh mình đích xác là ai với những người lạ. Và tôi tự hỏi, một người bình thường làm sao để chứng minh mình là ai nếu không có người quen bên cạnh?
Tôi quyết định phê bình một thứ duy nhất là cái gương trong vắt và nét như pha lê của thang máy nơi mình đang nghiên cứu vì cái tội, khi trông vào tôi lại thấy mình xinh một cách kỳ lạ dù đang đeo khẩu trang. Trong khi tôi biết giờ đây, với vô vàn căng thẳng và kèm theo thuốc an thần, thuốc ngủ, cafe, đến mức chẳng buồn chăm sóc sắc đẹp bằng những mỹ phẩm tối thiểu nhất, tôi nghĩ mình đã xấu tệ. Người ta bảo, khi muốn tìm ít nhất ai đó an ủi mình giữa cuộc đời này, hãy nhìn vào gương. Vậy là tôi thấy một kẻ khác trong gương. Chà, e rằng không đúng với thiện ý sâu sắc của lời khuyên rồi. Mà thôi, hãy cười lên. Tôi lại khen vì nó đã an ủi tôi, khiến tôi trông mình đẹp lên dù biết nó giả vờ. Vậy là tổng bằng không rồi. Và nó không còn đáng trách nữa. Mặc dù hơi khiên cưỡng, nhưng kẻ mà tôi thấy phản chiếu đối diện này, đâu có “làm gương” cho tôi. Vậy là trong có vài phút đồng hồ, tôi trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ phê bình, đến khen ngợi, rồi cảm kích hết sức, vì phát hiện đặc biệt giải mã cho hành động kỳ quặc vài năm qua của thiên hạ này.

Ảnh: Sưu tầm
Tôi đang ngồi trong một nơi, tại một khoảng không gian không phải chỉ có một mình, giữa những người đang cùng đi về một hướng. Dữ liệu và dòng thời gian vô hình trôi đi không ngừng xuyên qua mọi bức tường và không thể ngăn cản. Nhưng dường như niềm tin vẫn như cánh diều trước giông bão. Đôi khi tôi suy nghĩ mông lung và đột nhiên nhìn xuống đôi tay của mình. Tôi thấy mình gầy đi một cách khủng khiếp. Bàn tay gân guốc xanh lè, những đường gân nổi lên rõ mồn một, mà mọi khi dường như tôi chưa từng để tâm đến nó. Tôi lặng lẽ nhìn cánh tay mình, trong giây phút đó tôi lập tức tách mình khỏi cuộc sống, chu du vào khoảng không vô định và tự vấn bản thân. Đó là hình hài của kẻ không biết thương bản thân mình, khi có thách thức xảy ra thì lập tức đảo lộn thói quen thường nhật, bỏ bê chăm sóc bản thân, hủy hoại sức khỏe cả thể chất và tinh thần.
19h, tôi trên đường về nơi cư trú. Vừa thở phào sau một ngày vội vã và mệt mỏi với tài liệu, slide, báo cáo, thuyết trình…Giữa dòng người đông đúc và đường phố đã lên đèn, bất giác nhìn sang phải và thấy tên một nhà sách quen thuộc, nơi mà cách đây vài năm về trước tôi thường lui tới ở một địa điểm khác.
Sáng nay trời lại mưa rả rích vì ảnh hưởng của một cơn bão ập đến ở một nơi xa. Dạo gần đây tôi lại đi trên con đường quen thuộc mà trong một thời gian tôi đã chọn đi đường khác vì nó phải oằn mình để biến đổi. Thực ra, mặt đất vẫn dịch chuyển dù bạn có đứng yên. Hóa ra, cuộc sống hữu hạn trôi đi rất nhanh, nó không chờ đợi ai hiểu lầm sẽ thôi lầm tưởng. Chúng ta không thể cứ mãi bận tâm và phiền muộn được. Và cuộc sống là gì, là phải tiến về phía trước.