Hạ cuối
Vào một buổi sáng đầu tháng 9 của năm đặc biệt này. Tôi sẽ không nhắc lại tại sao nữa, vì nó đã được mô tả không ít lần.
Tôi bước sang khu vườn nhà nội. Những cơn gió từ sông thổi vào mang theo hơi nước mát rượi. Đang đứng phóng tầm mắt nhìn khắp khu vườn thì chợt nghe tiếng máy nổ vọng vào. Nhìn ra thì là 2 chiếc cano chở đá đang xuôi theo dòng nước. Chợt nhớ ngày còn thơ bé, mỗi lẫn nghe tiếng máy quen thuộc, tôi vội vã chạy sang vườn bà chỉ để ngắm cano trông như thế nào. Đó là những năm đầu thập kỷ 90, khi đất nước còn đang bị phong tỏa. Một đứa trẻ nông thôn chẳng mấy khi đi đâu xa, thường ngày chỉ nhìn thấy xe máy, công nông, ô tô khách. Vậy mà đã hơn 20 năm trôi qua, tôi mới lại thấy nó một lần nữa. Ký ức tuổi thơ dội về.

Ảnh: Sưu tầm
6h sáng, tôi bước ra cánh đồng. Gió thổi lồng lộng và thấy thế nào là cảm giác ” vắng tanh như chùa bà Đanh”. Mà điều đặc biệt là ngôi chùa này cũng cách làng quê của tôi khoảng 5 cây số thôi. Thực ra, cho đến hơn 30 năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên tôi bước ra xa như thế trên cánh đồng làng. Nếu chẳng phải căng thẳng triền miên, thì có lẽ điều này sẽ không xảy ra ít nhất là trong giai đoạn này. Có thể bây giờ nó là tiêu cực, nhưng một thời gian nữa thì chắc là không, khi bạn khơi dậy được tất cả những tiềm năng mà bạn chưa từng nghĩ tới trong cuộc đời và tích đủ năng lực.
Bất giác tôi dừng chân và nhìn ra xa, cánh đồng xanh mướt, hàng bạch đàn thưa thớt, dãy núi trải dài. Tôi chợt nghĩ, giá mà mình mang theo máy ảnh, tôi sẽ có môt bức ảnh đẹp hơn rất nhiều những bức tôi đã từng tải nó xuống máy tính của mình. Không phải vì tôi có kỹ thuật chụp tốt, mà vì khung cảnh quá đẹp, đẹp đến mức một kẻ nghiệp dư cũng không thể làm xấu nó. Đôi khi cứ nghĩ không nghe kể câu chuyện cải lão hoàn đồng, không tham gia trò chơi con mực, phớt lờ là được. Nhưng mọi thứ không đơn giản là thế. Vì ngay cả sự lặng im cũng có thể bị xuyên tạc. Không giống như bạn đứng yên mà trái đất vẫn chuyển động vậy.
Chiều qua trời có mưa. Mưa tạnh là lúc tôi thấy thành phần giống ” một quả mận to, một củ khoai tây nhỏ” bắt đầu kêu những âm thanh khó diễn tả của nó. Tôi chợt nhớ đến ngày còn học tiểu học. Cứ mỗi buổi sáng mùa hè, là phải học ngay môn chính tả trước tiên, vì nếu không thì đàn ve sầu trên những cây xà cừ khổng lồ sẽ đồng thanh ca “bài ca muôn thuở” của chúng, cũng không cần phải theo bất cứ giai điệu nào, như một sen đầm trong ao vậy.
Những ngày nghỉ cuối cùng đang sắp qua, và guồng quay cuộc sống sẽ lại tiếp diễn. Như vốn dĩ nó vẫn như thế. Sáng nay trời bỗng mưa rả rích, mưa mãi không dừng. Lần này về nghỉ vài ngày trước khi bước vào chu trình mới của nghề nghiệp, như nó vẫn thế trong 10 năm qua. Bây giờ tôi sẽ sắp xếp, để cố gắng về quê nhiều hơn, để đầu óc thư thái, thì tâm trạng mới cân bằng được. Bất kể đã đi và làm việc nơi xa, tôi sẽ giữ cho những ngày trên “quê hương là chùm khế ngọt”. Nơi có một dãy núi trải dài, một dòng sông uốn lượn, một cánh đồng bát ngát. Chỉ có bạn rời bỏ nó, nó sẽ không bao giờ bỏ bạn.