Uncategorized
-
Miss G
Tôi nhớ từng nảy ra ý định hỗ trợ cho mèo Tom tham ra cuộc thi mèo đẹp. Sự ngốc nghếch nhưng đáng yêu của Tom đã khiến tôi mang nó vào không ít trang viết trên dòng thời gian. Tôi đã tìm đủ mọi cách để “gà nhà”, à mà không…”mèo người” có thể đạt được thành công trong khả năng của mình. Sở dĩ phải nói như vậy vì bất chợt nhớ ra quê hương của chú mèo có màu lông xám xanh. Điều ấy không quan trọng vì tôi khách quan trong việc này. Và tôi đã từng cho Tom xem clip giới thiệu…
-
Lời câm
Hôm nay là một ngày thật mệt mỏi, tôi quyết định viết nhật ký vài dòng để giải tỏa stress như lời khuyên của nhiều người. Mệt mỏi vì tôi không có khoảng thời gian nghỉ ngơi để bản thân mình không bị đẩy đến cái ranh giới đỏ của sự chịu đựng. Tôi giống như kẻ đã định lội một chân xuống cái hồ mang tên “Sụp đổ” nhưng rồi lại nhấc lên rồi lại lặp lại như thế vài lần. Đó là lúc trong đầu bắt đầu xuất hiện những điều tiêu cực ngoài ý muốn và tôi cố gắng thoát khỏi nó bằng mọi…
-
Hạ cuối
Vào một buổi sáng đầu tháng 9 của năm đặc biệt này. Tôi sẽ không nhắc lại tại sao nữa, vì nó đã được mô tả không ít lần. Tôi bước sang khu vườn nhà nội. Những cơn gió từ sông thổi vào mang theo hơi nước mát rượi. Đang đứng phóng tầm mắt nhìn khắp khu vườn thì chợt nghe tiếng máy nổ vọng vào. Nhìn ra thì là 2 chiếc cano chở đá đang xuôi theo dòng nước. Chợt nhớ ngày còn thơ bé, mỗi lẫn nghe tiếng máy quen thuộc, tôi vội vã chạy sang vườn bà chỉ để…
-
Hát
Tôi sợ nhất phải hát. Tôi thuộc những người, khi cất giọng lên thì không liên quan đến giai điệu, hoặc là nhạc công trở thành dư thừa. Nhạc đi đằng Đông còn tiếng hát thì đi đằng Tây, cứ như mặt Trăng với Mặt Trời vậy. Bạn cảm tưởng như bạn đi một cái xe, nhưng nó không đi đến nơi bạn muốn mà chỉ đến nơi nó muốn, tức là đến ngã ba đường, thì nó quyết định chia tay bạn, vì bạn rẽ phải, còn nó rẽ trái. Vậy đó là cái gì, ai cần cái mớ hỗn độn này ? Tiếng hát…
-
Mơ
Khi còn học phổ thông, tôi đã từng xem những bộ phim nổi tiếng như Cô chủ nhỏ, Người giàu cũng khóc, Ngôi nhà nhỏ trên cao nguyên, Đơn giản tôi là Maria, Trở về Eden phần 1 và phần 2. Đó là thời kỳ thịnh hành của một số phim Mỹ La-tinh khác nữa. Những bộ phim Venezuela dài dằng dặc, tràn ngập những người đẹp ngất ngây ở mọi nơi, đẹp từ chính đến phụ, đẹp từ chính diện đến phản diện, đẹp như thể đạo diễn không cần màng đến cát-xê hoặc không cần bận tâm đến hình thức nữa. Sau này tôi…